Tôi là Tương Lai, vào Đảng
Lao Động Việt Nam ngày 6.1.1959, đảng do Hồ Chí Minh sáng lập và lãnh đạo, sau
này đổi tên thành Đảng Cộng sản Việt Nam, hôm nay 2.9.2017 tuyên bố dứt bỏ mọi
liên hệ với Đảng của Nguyễn Phú Trọng đang thao túng, để tiếp tục chiến đấu với
tư cách một đảng viên Đảng Lao Động Việt Nam như ngày tuyên thệ đứng vào hàng
ngũ Đảng của Hồ Chí Minh.
Chọn hôm nay, ngày Hồ Chí
Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập tuyên bố trước thế giới và với quốc dân đồng bào lý
tưởng và mục tiêu chiến đấu nhằm xây dựng một nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được thể
hiện trong Hiến Pháp 1946 để đưa ra tuyên bố này là nhằm khẳng
định lý tưởng và mục tiêu nhất quán của tôi, không hề là một quyết định nhất
thời bởi những nhân tố ngẫu nhiên.
Cách nay 15 năm, trong một
tiểu luận chính trị “Chân lý là cụ thể”, đúc kết lại những bài
viết của tôi trong vòng 10 năm trước, tôi đã chứng minh là không có cái gọi là
“chủ nghĩa Mác Lênin”, mà đó chỉ là sản phẩm của Stalin được làm méo mó thêm
qua lăng kính Mao-ít để du nhập vào Việt Nam mà xác định đó là “nền tảng tư
tưởng”, là “kim chỉ nam”, để rồi ai có ý định nghiêm túc cần cẩn trọng tìm hiểu
từ thực tiễn Việt Nam và thế giới, từ những thành tựu nghiên cứu của giới khoa
học quốc tế có uy tín, thì đều bị bịt miệng và quy cho tội phản động, chống
đảng.
Trong tiểu luận ấy, tôi đã
nghiêm chỉnh và thẳng thắn đề nghị cần trở lại với tên Đảng là Đảng
Lao Động Việt Nam, trở lại với tên nước là Nước Việt Nam Dân
Chủ Cộng Hòa, lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng cho lý
luận phát triển của Việt Nam. Ở đó, tôi trình bày rõ tư tưởng Hồ Chí
Minh là sự tích hợp và vận dụng nhuần nhuyễn những thành tựu của trí tuệ loài
người, trong đó có Phật giáo, Khổng giáo từng hòa quyện với truyền thống dân
tộc đã chìm sâu trong kết cấu hạ tầng tâm lý xã hội Việt Nam và chủ nghĩa Mác.
Với Mác, Hồ Chí Minh đã thực hiện một tiếp biến, loại bỏ những sai lầm về lý
thuyết, giữ lấy những giá trị bền vững qua kiểm nghiệm của thời gian, tiếp thu
và vận dụng sáng tạo những tinh hoa tư tưởng đó vào thực tiễn cuộc đấu tranh
giải phóng dân tộc, giải phóng con người của Việt Nam. Bằng cách đó, tư tưởng
Hồ Chí Minh là sự gặp gỡ lịch sử giữa truyền thống và hiện đại trong thế kỷ XX.
Tiểu luận ấy tôi đã gửi đến Hội đồng Lý luận TƯ và nhiều vị lãnh đạo song chỉ
có hai người có phản hồi và trao đổi trực tiếp là Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Đại
tướng Võ Nguyên Giáp. Di bút của Đại tướng còn ghi rõ: “Chúc đc Tương Lai
có những đóng góp mới vào lý luận của Đảng” Hànội ngày
27/9/2006. Võ Nguyên Giáp Đã ký”.
Kiên trì dấn thân vào cuộc
đấu tranh trên bình diện tư tưởng và lý luận một cách
công khai, tôi hy vọng bằng sự minh bạch đó, có thể góp phần nhỏ bé của mình
cùng với những người khác làm thay đổi thực trạng của hệ tư tưởng giáo điều,
bảo thủ đang dìm đất nước trong trì trệ lạc hậu, làm hao mòn sức sống của dân
tộc trước một thế giới đang biến động từng ngày. Đấy là lý do để tôi nhẫn nhục
tiếp tục ở lại trong Đảng cho dù biết rằng, những Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú
Trọng, với sự hậu thuẫn trực tiếp của nhà cầm quyền Bắc Kinh đang thao túng
Đảng thì không còn gì là Đảng của Hồ Chí Minh nữa. Nhưng cũng lại có một thực
tế oái oăm là, hiện nay chưa có một lực lượng chính trị nào đủ mạnh để có thể
thay thế được đảng đang nắm quyền bằng hệ thống “chuyên chính vô sản” được cài
cắm đến tận cơ sở.
Cho dù vậy, sự phân hóa
trong nội bộ các cấp, đặc biệt là ở cấp cao nhất, các nhân tố cấp tiến chống
lại sự trì trệ bảo thủ giáo điều cũng là một thực tế. Đó là một tất yếu phổ
biến của mọi thực thể sống, luôn diễn ra “cuộc chiến đấu chống lại những
gì đã cũ kỹ, hư hỏng để tạo ra những cái mới mẻ tốt tươi” mà Hồ Chí
Minh đã viết trong Di chúc. Cái mới sẽ thắng là không gì cản được. Bằng sự đấu
tranh của từng đảng viên có lương tri, sự quyết liệt của của cuộc đấu tranh đòi
dân chủ, đòi quyền sống trong các tầng lớp nhân dân đang dâng lên ngày càng mạnh
mẽ thì những gì đã cũ kỹ, hư hỏng trong bộ máy quyền lực duy trì chế độ toàn
trị phản dân chủ sẽ bị lật nhào. Vấn đề chỉ còn là thời gian.



