Posted by adminbasam on 05/11/2016
Nguyễn Đình Cống
5-11-2016
Đối ngoại và đối nội không phải chỉ là hoạt
động của Quốc gia mà là của mọi tổ chức, mọi gia đình, mọi con người. Có 2 loại
người với xu hướng khác nhau, hướng nội và hướng ngoại. Thông thường người
hướng nội quan tâm nhiều đến đối nội, người hướng ngoại thích thú với đối ngoại
hơn. Nhưng hướng về một phía nhiều quá sẽ thành cực đoan, không tốt. Vấn đề là
giữ được quan hệ, giữ được cân bằng giữa hai lĩnh vực này.
Ngẫm nghĩ cho kỹ thấy rằng đối nội là gốc
gác, cách gì cũng phải có. Vì vậy đối ngoại phải xuất phát từ đối nội và phục
vụ cho đối nội. Trong hai việc, nếu bắt buộc phải ưu tiên cho một việc thì
người khôn ngoan sẽ chọn đối nội, phải làm tốt đối nội mới có cơ sở vững chắc
để đối ngoại. Ngược lại những người mắc “bệnh sĩ” sẽ chọn đối ngoại. Họ quá xem
trọng hình thức và lời khen chê của mọi người, cố làm ra vẻ ta đây sang trọng,
giỏi giang. Ca dao VN có bài nhận xét về loại người này: “Ra đường võng giá nghênh ngang/ Về nhà hỏi vợ cám
rang đâu mày…”.
Bệnh sĩ của một con người đã tai hại, bệnh
sĩ của một dân tộc, một đất nước càng tệ hại hơn. Nhưng nói bệnh sĩ của dân tộc
có lẽ không đúng mà là của những người lãnh đạo, quản lý rồi lây lan ra trong
xã hội. Khi đối nội chưa được tốt mà muốn khuếch trương đối ngoại để được nhiều
tiếng khen thì buộc lòng phải tìm cách che giấu những thói hư tật xấu, che giấu
những tệ nạn gặp phải. Như thế là phạm vào tội dối trá.

