Thứ Hai, 15 tháng 8, 2016

Nguyễn Hữu Đang: Ấn kiếm vương quyền nhà Nguyễn trên lễ đài “ngày độc lập”


Tư liệu lịch sử của Nguyễn Hữu Đang
Trưởng ban tổ chức ngày độc lập 2-9-1945
Chỉ còn một ngày nữa để chuẩn bị xong “Ngày Độc Lập” trong cả nước, lại phải xong chu đáo đến mức bảo đảm kết quả xứng đáng với tầm quan trọng của đại lễ mà Cụ Hồ nhắc tôi là “Sự kiện kết thúc cách mạng tháng Tám và khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa”.  Khỏi phải nói ban Tổ chức chúng tôi lo lắng thế nào. Cũng may mà những khâu chủ yếu đang được tiến hành trôi chảy nhờ sáng kiến và sức tháo vát của anh em, nhờ sự tham gia tích cực của đồng bào Thủ đô. Chưa có trường hợp tôi phải viện đến câu: “Đây là theo lệnh Hồ Chủ tịch” mà Ông Cụ đã rộng lượng cho phép nói khi gặp trở ngại, khó khăn đặc biệt.
Chiều ngày 31/8/1945, Trần Kim Xuyến, Đổng lý Văn phòng Bộ Tuyên truyền đồng thời là một trong hai Phó Ban Tổ chức “Ngày Độc lập”  mới đặt ra, gọi giây nói cho tôi báo tin phái đoàn Chính phủ do Bộ trưởng Trần Huy Liệu dẫn đầu vào Huế tiếp nhận việc Bảo Đại thoái vị đã trở về tới Hà Nội. Tôi hẹn sáng hôm sau sẽ đến trụ sở Bộ gặp ông Liệu.

CÓ HAI BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP CỦA BẢO ĐẠI VÀ HỒ CHÍ MINH



70 năm nhìn lại: Từ Bảo Đại đến Hồ Chí Minh
- HAI BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP

Phạm Cao Dương
8-9-2015

Trong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai vào ngày 2 tháng 9 năm 1945 bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết hay chỉ được học bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết hay không được học bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn. Bài này nhằm bổ khuyết cho tình trạng thiếu sót đó, đồng thời phân tích nội dung và ý nghĩa của từng bản.
(A) TUYÊN NGÔN CỦA HOÀNG ĐẾ BẢO ĐẠI

Hoàn cảnh được công bố
Bản tuyên ngôn độc Lập của Hoàng Đế Bảo Đại được công bố ngày 11 tháng 3 năm 1945, hai ngày sau khi Nhật đảo chính Pháp ở Đông Dương và sau một thời gian dài hơn bốn năm, từ tháng 9 năm 1940, sau khi quân Nhật vào phần đất này của Đông Nam Á, gần năm tháng trước khi Nhật Bản đầu hàng và Thế Chiến Thứ Hai kết thúc. Trong thời gian này Việt Nam bị sống dưới sự cai trị của cả người Pháp, từ sau khi Hòa Ước 1884 được ký kết, lẫn người Nhật, từ ngày 22 tháng 9 năm 1940, với một hậu quả khủng khiếp là Trận Đói Tháng Ba Năm Ất Dậu. Hoàn cảnh này đã làm cho không chỉ riêng những người Cộng Sản, vốn chủ trương đánh đổ chế độ quân chủ để cướp chính quyền (chữ của chính người Cộng Sản) để từ đó thực thi cách mạng xã hội chủa nghĩa vô sản mà luôn cả những người không những không có cảm tình với chế độ quân chủ đương thời mà còn chủ trương lật đổ chế độ này để thay thế bằng một chế độ dân chủ, không nhìn nhận giá trị đích thực của của bản tuyên ngôn này. Lý do là vì Bảo Đại luôn luôn bị coi như một ông vua bù nhìn, trước kia trong tay người Pháp và lúc đó trong tay người Nhật. Theo họ trước kia người Pháp bảo sao, ông làm vậy và sau đảo chính 9 tháng 3 năm 1945, người Nhật bảo ông tuyên bố độc lập thì ông tuyên bố độc lập, thế thôi. Người ta hiểu hay được học đơn giản như vậy. Nền độc lập mà Bảo Đại tuyên bố theo họ chỉ là do người Nhật ban cho và bản tuyên ngôn của ông chẳng có một giá trị gì trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của người Việt. Thực chất của nó chỉ là “sự tuyên bố công khai việc thay thầy đổi chủ của triều đình Bảo Đại”[1] không hơn không kém.

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016

NÊN TÌM ĐỌC TIỂU THUYẾT “QUỶ VƯƠNG” CỦA NHÀ VĂN VŨ NGỌC TIẾN

Posted by adminbasam on 11/08/2016
Nguyễn Thanh Giang
11-8-2016

Bìa sách “Quỷ Vương” của nhà văn Vũ Ngọc Tiến.
Nhà văn Vũ Ngọc Tiến vốn là đồng nghiệp của tôi, được tôi đánh giá là một trong những nhà Địa Vật lý hậu sinh khả úy và bị tôi cằn nhằn chê trách là dại dột, nông nổi khi có ý định bỏ cái nghề vinh quang thiết thực làm giầu tổ quốc tấp tểnh cầm bút đi làm báo, làm văn mà tôi đã từng cảnh cáo anh “lập thân tối hạ thị văn chương”.
Như chột dạ, bẵng đi rất lâu anh không hề thăm thú hỏi han gì tôi. Cho đến khi đọc được hàng loạt bài viết của tôi trên các trang mạng anh mới cho rằng tôi đã “nói vậy mà không phải vậy”. Anh mời tôi đến nhà đàm đạo, rủ tôi đi cà phê và liên tục gửi tặng tôi không chỉ hàng tập bài báo mà nhiều tập sách của anh. Trên giá sách của tôi hầu như đầy đủ cả: “Cố nhân”. “Mười hai con giáp”, “Tội ác và sám hối”, “Khói mây Yên tử” … Vì đinh ninh rằng đây chẳng qua cũng chỉ là thứ văn chương phải đạo nên do quá bận bịu với nghị luận, chính luận, tôi đành tạm thời đắp chiếu sách của Vũ Ngọc Tiến. Nhận được thư mời dự lễ ra mắt tiểu thuyết “Quỷ vương” tôi cũng không rạo rực ưu tiên sắp xếp thời giờ đến dự. Tuy nhiên, khi biết tin buổi lễ này bị Đảng cấm đoán thì tôi đành gác lại mấy việc cần cho việc kỷ niệm Mười năm ra đời tập san “Tổ Quốc” của tôi vào ngày 15 tháng Chín tới để dọc cuốn tiểu thuyết long trọng này, xem ví sao Đảng sợ nó.
“Quỷ vương” do Nhà Xuất bản Hội Nhà Văn xuất bản năm 2016 là tiểu thuyết lịch sử đồng hiện, trong đó các nhân vật lịch sử, các vấn đề chính trị, xã hội, thời sự … trong thời Lê mạt và trong “Vương quốc Bill-Kell” ở tỉnh K thời nay hiện hình đồng thời, đan quyện vào nhau, hóa thân vào nhau, chứng giám cho nhau.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

“Lenin trong hiệu cắt tóc” và đoàn xe Nguyễn Xuân Phúc trên phố đi bộ Hội An

JB Nguyễn Hữu Vinh
9-8-2016

Đoàn xe của TT Nguyễn Xuân Phúc ở phố cổ Hội An. Ảnh: internet
“Mọi con vật đều bình đẳng, nhưng một số con vật bình đẳng hơn những con khác.” ― George Orwell, Animal Farm
Trên mạng xã hội vài ngày nay nóng lên bởi tin tức và hình ảnh của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến thăm phố cổ Hội An. Đoàn xe hùng hậu mấy chục chiếc xe láng bóng, mang biển xanh rầm rộ chạy trên con đường Trần Phú, con đường thuộc phố đi bộ Hội An đã được gắn biển cấm tuyệt đối tất cả các loại xe cơ giới.
Điều người ta đặt ra là phải chăng, lệnh cấm, biển báo đó không có tác dụng với Thủ tướng chính phủ? Phải chăng, đã là Thủ tướng, thì không còn là công dân Việt Nam? Bởi Điều 16, Hiến pháp năm 2013 khẳng định: Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Không ai bị phân biệt đối xử trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội.

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

Không có cái họa nào lớn hơn…

Kinh tế thì lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc, từ Nam ra Bắc chỗ nào cũng có mặt người Trung Quốc, ở những vị trí quan trọng nguy hiểm nhất về an ninh quốc phòng; ngoài khơi, trên đất liền, trên không và bây giờ là cả không gian mạng, Trung Cộng cũng có thể dễ dàng kiểm soát, đánh phá… Vụ các sân bay lớn ở VN thời gian gần đây bị mất sóng liên lạc, hai máy bay quân sự bị bắn rơi, hay vụ hai sân bay lớn nhất của VN là Tân Sơn Nhất và Nội Bài bị tin tặc Trung Cộng tấn công trong ngày 29.7 vừa qua … chỉ là những dấu hiệu dằn mặt mà thôi“.
_____
Song Chi
31-7-2016
Ai rước giặc vào nhà?
Khởi đầu là sự ngây ngô, ngu muội, mù quáng, cả tin vào những cái gọi là tình hữu nghị cộng sản, thế giới cộng sản đại đồng, xem điều đó quan trọng hơn cả lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, nên đảng cộng sản VN đã tự nguyện coi đảng cộng sản Liên Xô, đảng cộng sản Trung Quốc là anh cả, anh hai, là thầy. Nhất nhất mọi chuyện nghe theo lời Liên Xô, Trung Quốc, tiến hành cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn phá nát đất nước trong 20 năm, thực chất là “đánh Mỹ và đánh miền Nam thay cho Liên Xô, Trung Quốc”, và đưa miền Bắc vào đói nghèo, lạc hậu bởi rập khuôn mô hình Liên Xô thời bao cấp… Ngu muội đến mức tự nguyện ký công hàm công nhận một phần lãnh hải của mình là của Trung Quốc, và khi Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa còn nghĩ là để cho Trung Quốc giữ dùm còn tốt hơn thuộc về miền Nam!

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Vừa nhậm chức, đã nói năng không cẩn trọng!

Thiện Tùng

 “Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình” – Đây là câu nói sau khi nhậm chức Chủ tịch Quốc hội Khóa 14 của bà Nguyễn Thị Kim Ngân với giới báo chí hôm 23/7/2016. Khi tự thấy mình như mẫu nghi thiên hạ, từ phong thái đến lời nói, Kim Ngân thể hiện khá sắc nét tự kiêu, tự mãn, tự cao..., chẳng khác đệ nhất phu nhân Trần Lệ Xuân nói khi Thích Quảng Đức tự thiêu phản đối chế độ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm trong những ngày tàn của Đệ nhất Việt Nam Cộng hòa.
Tôi sinh năm 1939, Ngân sinh năm 1954. Tôi lớn hơn Ngân 15 tuổi – chú thì quá đáng, anh thì hơi già. Dẫu sao tôi cũng là chiến hữu với cha mẹ Ngân.
Chắc Kim Ngân chưa biết tôi là ai, nhưng tôi biết Ngân khá rõ: Ngân là cô gái sinh ra ở xã Châu Hòa, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre. Ngân là nữ sinh do thời cuộc dở dang Đại học Văn khoa. Giữa năm 1975, Ngân xin vào làm nhân viên Văn phòng Ban Kinh tài Khu Trung Nam bộ (chỗ ông Bảy Tế). Sau khi giải thể Khu, Ngân về làm ở Văn phòng Ty Tài chính Bến Tre. Vào Đảng CSVN 9/12/1981 (khi 26 tuổi). Là hạt giống đỏ, như diều gặp gió, Ngân bay lên từng chặng: Phó giám đốc Tài chính Bến Tre; Thứ trưởng Bộ Tài chính; Bí thư tỉnh Hải Dương; Thứ trưởng Bộ Thương mại; Bộ trưởng Bộ Lao động Thương binh Xã hội; Phó Chủ tịch Quốc hội, và giờ đây Chủ tịch Quốc hội do Đảng cử Dân bầu. Thế là, sau 40 năm, diều Ngân bay lên mút dây, đến tột đỉnh, phát ra âm điệu chướng tai, khiến thiên hạ “ném đá”.
Thế là, từ năm 1981, Kim Ngân vừa là thành viên của Đảng giành cầm quyền, vừa là người tham gia cầm quyền từ cấp tỉnh trở lên thượng đỉnh. Ngân nên kiểm lại bản thân mình, Đảng của mình xem làm được những gì ích nước lợi dân mà miệt thị người ta như thế? – hãy kể đi để Tổ quốc ghi công, đừng cứ ở đó mà ăn mày dĩ vãng, biến công người thành công mình!

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016

KHI “ĐƯỜNG LƯỠI BÒ” CHÍNH THỨC BỊ CẮT


12-7-2016

Lưỡi bò đã bị cắt. Nguồn: internet
Đây là cú đấm trực tiếp vào tuyên xưng có cơ sở nhất của Trung Quốc tại biển Đông” – Thời Ân Hoàng, giáo sư quan hệ quốc tế tại Đại học Nhân Dân (Bắc Kinh) – thốt lên với sự chua chát khi nói về phán quyết của Tòa trọng tài (The Hague) về việc lần đầu tiên một tòa án quốc tế được thiết lập và đưa ra một phán quyết tiền lệ có giá trị pháp lý trong việc phủ nhận sự tồn tại cái gọi là “đường lưỡi bò”.
Trong thực tế, luận điểm “đường lưỡi bò” hoàn toàn không có giá trị pháp lý quốc tế. Lori F. Damrosch, giáo sư Công pháp quốc tế thuộc Đại học Columbia, đã chỉ ra rằng những đảo nhỏ mà Trung Quốc đưa ra như là một phần của biên giới thực chất chỉ là “những cụm đá nhỏ lốm đốm”, và chúng không đủ lớn để có hải phận riêng.