Nguyễn Quang Dy
Sau những tai họa giáng xuống đầu người dân mấy tỉnh miền Trung,
xã hội Việt Nam
lại càng phân hóa. Thay vì trên dưới một lòng để chung sức đối phó với thảm họa
môi trường và đe dọa chủ quyền, để chống tham nhũng và cải cách thể chế, thì
khủng hoảng lòng tin vẫn là vấn đề nhức nhối. Tuy quả bom nổ chậm Formosa đã được
tháo ngòi, nhưng khối thuốc nổ vẫn còn đó. Người dân trong vùng bị nạn vẫn
“sống trong sợ hãi”. Chủ quyền quốc gia vẫn đang bị đe dọa. Người ta vẫn hành
xử vô cảm và vô minh, như vô can và vô tội.
Hệ lụy của tai họa môi trường
Trong khi thực phẩm, hoa quả bị nhiễm độc, thì nước đóng chai cũng
bị nhiễm chì (như vụ URC và C2). Nay không ai còn dám ăn hải sản và tắm biển
miền Trung (trừ quan chức địa phương muốn diễn trò hề). Nhiều người dân còn lo
xa dự trữ cả nước mắm và muối, trong khi nước biển, nước sông và không khí đều
bị ô nhiễm. Không phải chỉ có “người Trung quốc xấu xí” đầu độc thế giới, mà
người Việt Nam
tham lam cũng đang đầu độc lẫn nhau một cách hồn nhiên. Không biết từ bao giờ
người ta đã trở thành tham lam, vô cảm đến tàn nhẫn. Đồng tiền mất giá không
đáng lo ngại bằng mất nhân cách và nhân quyền.
