Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Tướng Lê Văn Cương: Không nước nào kìm hãm Việt Nam như Trung Quốc

VietTimes -- “Vẫn còn một bộ phận không nhỏ, kể cả một số quan chức các cấp vẫn lo sợ Trung Quốc. Khi nào mà vẫn còn tư tưởng sợ Trung Quốc thì không thể bảo vệ được đất nước và đất nước cũng không thể phát triển được”, Tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu Chiến lược Bộ Công an nói.
Lê Thọ Bình - Phạm Đức Bảo/Thứ Tư, ngày 20/4/2016 - 08:10

Không có nước nào kìm hãm Việt Nam như Trung Quốc
Thưa ông, việc Trung Quốc đang từng bước khống chế biển Đông, xâm phạm một cách trắng trợn lãnh thổ Việt Nam. Nếu xét về mức độ “nghiêm trọng”, “rất nghiêm trọng” và “đặc biệt nghiêm trọng” thì hành động của Trung Quốc hiện đang ở cấp độ nào?
- Trước hết chúng ta phải nói về nhận thức về tầm quan trọng của biển Đông đối với an ninh và phát triển của Việt Nam, rồi sau đó sẽ thấy việc Trung quốc đang làm ở biển Đông thuộc cấp độ nguy hiểm nào.
Có thể nói, suốt thời kỳ thực hiện cuộc cách mạng dân tộc dân chủ và giải phóng đất nước năm 1945-1975 chúng ta tập trung vào giành độc lập dân tộc. Các trận chiến chủ yếu trên đất liền, trên biển cũng có, nhưng không lớn. Nhưng sau khi giải phóng miền Nam rồi, biển Đông, Trường Sa, Hoàng Sa trở thành vấn đề đặc biệt quan trong đối với an ninh và phát triển của Việt Nam. Từ trước đến nay phần lớn chúng ta nhìn biển Đông dưới góc độ kinh tế.
Như vậy là chưa trúng và chưa đúng. Biển Đông là hội tụ hai vấn đề quan trọng bậc nhất của Việt Nam là an ninh và kinh tế. Đúng hơn là an ninh và phát triển. Nó có vai trò đặc biệt quan trọng ở chỗ: Thứ nhất, đó là lối ra của Việt Nam. Năm 1956, Bác Hồ đã nói: “Đất liền là nhà, biển là cửa”. Nếu cái cửa này mà bị bên ngoài người ta chặn lại không ra được thì làm sao mà phát triển được. Tuy nhiên, tôi có cảm giác rằng có không ít người trong chúng ta chưa nhận thức được đầy đủ, đúng đắn vấn đề này.

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

Bàn về thói giả dối

(Đối thoại với ông Chủ tịch nước)

Nguyễn Đình Cống

Thực ra sự giả dối có sẵn trong dòng máu của dân tộc Việt, là phần yếu kém trong nền văn hóa Việt. Dưới các thời thịnh trị, có vua sáng tôi hiền, luật pháp nghiêm minh, xã hội ổn định, thói giả dối bị bài trừ, bị xẹp xuống. Nhưng sự toàn trị của cộng sản, của chuyên chính vô sản theo CNML trong vòng 6, 7 thập niên lại đây lại là môi trường rất tốt cho thói giả dối lên ngôi, phát triển mạnh mẽ như sóng trào. Ngài Chủ tịch viết: Dùng quyền lực bao che tội lỗi. Thử hỏi ai có quyền lực và dùng quyền lực ngoài đảng CS. Ở VN bây giờ, ngoài tai họa mắc vào mưu đồ hủy diệt của Tàu thì thói giả dối có sức phá hoại xã hội mạnh nhất, mạnh hơn tệ tham nhũng và mua quan bán chức, nó làm hủy hoại đạo đức đến tận gốc rễ. Chính quyền, lãnh đạo dùng giả dối để thống trị, dân chúng dùng giả dối để tồn tại. Có một nhận định rất đúng là : Phong trào cộng sản, theo CNML dựa trên hai cột trụ để tồn tại và phát triển (trước khi dẫn đến diệt vong) là bạo lực sắt máu và dối trá ngụy biện.
1- Giới thiệu
Ngày 20/6 trang Bauxite Việt Nam và trang Ba Sàm có bài “Sự khốn cùng của truyền thông quốc doanh” của Nguyễn Đình Ấm (NĐÂ). Trong bài đó có một đoạn làm tôi đặc biệt chú ý, đó là: “Tổng thống Mỹ Obama thăm, được dân Việt Nam tiếp đón vô cùng nồng nhiệt… Thế nhưng khi khách vừa về, VTV1 Chuyển động 24h lại tổ chức chương trình nói về “thói giả dối của Obama” trong đó MC Việt Hoàng ba hoa nói xấu khách để dân hiểu mọi hình ảnh giản dị, thực tâm, những phát ngôn trí tuệ, tôn trọng nhân dân, nền văn hóa, lịch sử Việt Nam như chỉ là một sự giả dối, dàn dựng… (Việc làm đó là) một sự bất nhã vô liêm!”.
Điều đó tôi không hề ngờ tới, và đến nay, sau gần 1 tháng mới vô tình biết được. Tôi vội vào Google, truy cập mục “Giả dối của Obama” thì nhận được nhiều bài cùng tên: “ VTV vạch trần thói giả dối của Obama” với lời thuyết trình rất hùng hồn của một diiễn giả trẻ, tôi đoán là MC Việt Hoàng (VH). Ngoài ra, cũng trong mục đó tôi còn tìm thấy bài: “Suy ngẫm về thói giả dối của người Việt” của Trần Đại Quang, Chủ tịch nước. Tôi xin bàn về 2 bài vừa nêu.
2- Bài VTV vạch trần thói giả dối của Obama

Dựng nước 4000 năm, xóa đi chỉ 4 tháng

TS. Hà Sĩ Phu
Tôi rất đồng ý với bác Trần Đình Sử (bạn đồng môn của tôi, ở Đại học Ngoại ngữ, học tiếng Nga để chuẩn bị đi Nga làm NCS, nhưng tôi lại chuyển sang đi Tiệp).
Một số bạn bè vẫn lên tiếng mạnh mẽ đã tâm sự với tôi: Biết rằng bây giờ dù có nói mấy cũng không ích gì nữa, ván đã đóng thuyền, “chơi cờ” với thằng Tàu, đi lầm một nước đã đủ chết huống chi “cố tình” đi nhầm từ đầu đến cuối hàng trăm nước cờ, không ai ngăn được, thì cứu cái nỗi gì? Ta lên tiếng bây giờ là để con cháu sau này biết rằng “thời ấy” không phải mọi người dân Việt đều ngu si hay đểu giả cả đâu. Tôi chỉ cười và bảo: Chút hy vọng được hậu thế đánh giá như thế cũng mong manh lắm, chắc gì?
Vì  NẾU:  VN thuộc Tàu thì ngay cả những Bà Trưng bà Triệu, Hưng Đạo -Nguyễn Trãi - Quang Trung… (tất nhiên không có HCM trong danh sách sẽ bị bôi xấu này) cũng bị liệt vào những tên GIẶC CỎ thiểu số một thời nổi lên chống lại Triều đình Trung ương Bắc Kinh…! Mất nước là mất hết gia phả. Chỉ còn một số tên đã có công giúp Bắc Kinh thu hồi giang sơn về một mối là được giữ lại cho hưởng chút cơm thừa canh cặn của Tàu thôi!
Xây dựng Tổ quốc thì 4000 năm chứ xóa thì chi chỉ 4 tháng là xong. Vậy làm thế nào để đập tan được chữ NẾU ấy để nó không thành hiện thực?
Kính thư
H.S.P.


Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

ĐỨA CON CỦA BIỂN VÀ ĐỨA CON CỦA CHẾ ĐỘ

Đoàn Thị Ngày Xưa

Trong vòng chưa đầy ba năm, có gần 4.500 tàu cá của ngư dân Việt Nam bị bắn phá, đâm chìm và bắt bớ trên biển Đông. Cũng trong vòng chưa đầy ba năm, có hơn 2000 ngư dân bị bắt bớ, đánh đập và bắn giết. Đây là một con số quá khủng khiếp cho một làng nghề!
Và cái chết, sự mất mát của những người chịu nắng, chịu gió, chịu mọi khổ đau của chính trị nhược tiểu để bám biển, để thực thi chủ quyền lãnh hải chỉ có Mẹ Biển chứng kiến, ôm lấy thân thể họ cùng tiếng ai điếu của trùng khơi. Họ là những người con của biển cả, của danh dự trong âm thầm và anh hùng trong bóng tối. Họ là đứa con của biển Việt Nam.
Điều này khác xa với những anh hùng của chế độ, đương nhiên, cái chết và sự mất mát của những phi công đã tập dượt, tìm kiếm cứu nạn và cuối cùng mất tích trên biển Đông là một sự mất mát lớn của chế độ, cũng là sự mất mát của dân tộc.
Bởi suy cho cùng, dân tộc, nhân dân đã cưu mang, che chở và nuôi sống chế độ. Từ chiếc áo cho đến chén cơm, chiếc máy bay, xăng để bay và mọi thứ trang bị cho người phi công đều do nhân dân mà có. Những phi công đã mất tích và tử nạn trên biển Đông cũng là những đứa con của nhân dân, con của biển cả!

Phải chăng đây đã là liệu pháp tối cần thiết đối với một con bệnh thập tử nhất sinh?


“Trong bối cảnh [hiện nay], mỗi đồng USD được các tổ chức tín dụng và các chính phủ quốc tế cho chính quyền Việt Nam vay tín dụng, dù dưới hình thức nào, đều có thể được hiểu đã và đang gián tiếp bổ sung nguồn máu nuôi dưỡng cơ thể lực lượng an ninh để đàn áp giới bất đồng chính kiến và người dân”.
Trong thời gian một thập niên lại đây khoa y học thế giới đã có những bước tiến vượt bực trong điều trị ung thư, mà một trong những liệu pháp được nhiều người coi là đột phá là tìm cách ngăn chặn nguồn dinh dưỡng đối với các tế bào gây bệnh khiến chúng mất khả năng phát triển lây lan lên toàn bộ cơ thể.
Sau nhiều cố gắng đổ tiền của vào Việt Nam nhằm vực dậy một thể chế độc tài cộng sản, thế giới đã cảm thấy bất lực trước khả năng đổi thay chất lượng của thể chế này, làm cho nó trở nên bớt tàn bạo hơn và có nhân tính hơn, giúp người dân tái tạo dần sinh lực đã bị tước mất, trên đường toàn cầu hóa hướng tới tự do dân chủ. Một chính khách đã nói lỗi ở đây là “lỗi hệ thống”. Và lỗi hệ thống đang có nguy cơ đẩy đất nước Việt Nam xuống bờ vực phá sản, nghĩa là con bệnh độc tài CS đã trở thành một thứ bệnh ung thư thập tử nhất sinh.
Vậy thì Cộng đồng Quốc tế có thể nào cứ nhắm mắt làm ngơ trước thực trạng bi thảm nói trên của một đất nước đang lâm vào tình thế kẹt cứng, người dân đã phải chịu đựng đến cái giới hạn khó lòng chịu đựng nhiều hơn? Vì sao cứ hà hơi thổi ngạt cho những mầm bệnh di căn tới mức nguy hiểm, không những từ lâu đã tàn phá giang sơn, nòi giống Việt với tốc độ khủng khiếp mà còn có nguy cơ lây lan ra thế giới, triệt tiêu sự sống của một phần nhân loại trong tương lai gần? Không! Không thể để cho những lời mời mọc ngon ngọt lừa phỉnh nữa. Hãy cắt ngay những nguồn vốn ODA đang tiếp tục đổ vào Việt Nam. Đó chính là áp dụng liệu pháp ngăn chặn ung thư hiệu quả nhất trong lĩnh vực kinh tế chính trị của một đất nước vốn đã nằm vào vòng xoáy nguy hiểm, tạo điều kiện kích thích cho người dân Việt tỉnh lại, buộc họ tự tìm cách phát huy nội lực của chính họ, nhằm thúc đẩy cuộc cách mạng “thoát Trung-thoát Cộng” tiến bước mạnh mẽ và sớm đạt đến thành công.
Bauxite Việt Nam
Xã hội dân sự Việt Nam khuyến nghị cài nhân quyền vào điều kiện cho vay tín dụng quốc tế đối với Chính phủ Việt Nam
Kính gửi:
Ngân hàng thế giới
Quỹ tiền tệ quốc tế
Ngân hàng Phát triển Á châu
Chính phủ Nhật Bản
Chính phủ Hoa Kỳ
Quốc hội Hoa Kỳ
Chính phủ Australia
Liên minh châu Âu
9 trong số 15 chiếc ghế bị bỏ trống tại cuộc gặp của Tổng thống Mỹ Barak Obama với các đại diện của Xã hội dân sự Việt Nam vào tháng 5/2016 xứng đáng là hình ảnh có tính chứng minh rõ nhất về thực trạng nhân quyền ở Việt Nam. Nếu cả những khách mời của Tổng thống Mỹ mà còn bị công an Việt Nam ngăn chặn và câu lưu bất hợp pháp tại nhà riêng và tại đồn cảnh sát, cơ chế đàn áp một cách liên tục và có hệ thống của chính thể Hà Nội đối với các quyền tự do tôn giáo, tự do hội họp, tự do báo chí, công đoàn độc lập, tù nhân chính trị là hết sức dễ hiểu.
Thư khuyến nghị này khẩn thiết nêu những vấn đề dưới đây:

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

NẾU TRỞ THÀNH MỘT KHU TỰ TRỊ CỦA TRUNG QUỐC THÌ VIỆT NAM SẼ RA SAO?

Trần Đình Sử – Giáo sư – Nhà Giáo Nhân Dân
20-6-2016
Trước hết tên nước bị xóa mất. Dân Tàu tràn sang ta. Chữ Hán là ngôn ngữ chính, tiếng Việt như tiếng Chuang bây giờ.
Người Việt sẽ bị di dời đi qua nhiều nơi hẻo lánh của Trung Quốc, bị phân tán triệt để để không còn tập trung, không có sức để khôi phục lại nước cũ.
Quân đội Việt Nam sẽ sang trấn thủ phía biên giới Ấn Độ, Pakistan, Duy Ngô nhĩ, đánh nhau, chết ở đó, còn quân Tứ Xuyên Quý Châu, Quảng Đông sang bảo vệ các thành phố lớn Hà Nội, Hồ Chí Minh, Hải Phòng, Đà Nẵng, …
Các nhân sĩ yêu nước bị đàn áp. Các sách vở quý hiếm trong viện Hán Nôm sẽ bị thủ tiêu dần cho đến khi không còn dấu tích.

CÁI SẨY NÓ NẨY CÁI UNG TRONG VỤ 10 PHI CÔNG “HY SINH ANH DŨNG”

Nhật ký mở số 10

Tô Hải
20-6-2016
Mình đã có nhận xét ngay từ ngày đầu về vụ SU30 cùng CASA 212 “mất tích” về các cơ quan nhà nước:
1- Cách đưa tin “ỡm ờ”. Tai nạn? Rơi? Trục trặc kỹ thuật? Thao tác sai lầm?… mà là mất tích trong khi vị trí rơi đã nắm rõ: chỉ cách bờ biển Nghệ An 15-25 km?
2- Cho đến khi ngư dân cứu được phi công Nguyễn Hữu Cường mới được dùng chữ “rớt” nhưng vì sao mà rớt thì… vẫn còn “nghiên cứu điều tra”, chưa thể công bố! Nhân chứng còn sống thì, cho đến nay, dù mạnh khỏe, yên lành nhưng giấu biệt, không cho nói lên một tiếng về cái lý do máy bay rớt trừ câu: “có tiếng nổ nhỏ phía sau” và thế là nhảy dù nên thoát chết!? Còn phi công Trần Quang Khải, cấp trên chỉ huy của phi công Nguyễn Hữu Cường thì cùng nhau nhảy dù nhưng… đ/c giỏi kỹ thuật, lại chỉ huy bay buổi tập (có đơn độc một chiếc?) lại “quên không mở đai dù”? Nên bị giây dù cuốn vô người, “chết sặc nước”!?
Chuyện bí, bí, mật, mật, chắp vá lung tung, phán đoán mò, làm câu chuyện rơi máy bay ở VN nó “chả giống ai”, dù chuyện máy bay rơi trên thế giới không còn là chuyện lạ!