Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

Biển Đông Lại Dậy Sóng: Kêu cứu hay Ngày tận số?


Nguyễn Quang Dy
18-4-2016
Cách đây 2 năm, vào đầu tháng 5/2014, Trung Quốc bất ngờ kéo dàn khoan HD981vào Biển Đông với hơn 100 chiếc tàu lớn nhỏ đi theo hộ tống, làm Biển Đông dậy sóng và Bình Dương đỏ lửa. Không biết Trung Quốc hay Việt Nam có định kỷ niệm ngày này hay không. Một sự kiện quan trọng như vậy mà không kỷ niệm thì thật uổng (dù mỗi bên có một lý do khác nhau). Nhưng muốn nói gì thì nói, đó là một bước ngoặt lớn đối với quan hệ Trung-Việt (từ “đồng sàng” bỗng biến thành “dị mộng”) và quan hệ Mỹ-Việt (từ “dị mộng” bỗng biến thành “đồng sàng”), và Biển Đông bỗng biến thành “thùng thuốc súng”.

Học giả Trung Quốc bày mưu chia cắt Việt Nam từ phía biển

HỒNG THỦY
19/04/16 07:32
 (GDVN) - Một khi lực lượng hải quân ngoại bang triển khai từ trên biển thì về mặt địa hình, Việt Nam như "dưa hấu gặp dao sắc", có thể bị tấn công.
Ngày 18/4, Mã Hiểu, nghiên cứu viên Viện Nghiên cứu Quan hệ quốc tế - Sự vụ quốc tế thuộc Đại học Ngoại ngữ Thượng Hải viết bài bình luận trên website Đài phát thanh Quốc tế Trung Quốc (news.cri.cn) vu cáo, Nhật Bản lần đầu tiên cho chiến hạm cập cảng Cam Ranh, Việt Nam là nhằm "kiềm chế" Trung Quốc.
Cảng Cam Ranh trong mắt học giả diều hâu Trung Quốc
Biển Đông trở thành tâm điểm chú ý của dư luận bởi hành động phiêu lưu, leo thang quân sự hóa của Bắc Kinh. Tuy nhiên Mã Hiểu cáo buộc chiến lược Hoa Kỳ quay trở lại châu Á là "thủ phạm" làm Biển Đông căng thẳng. Học giả Trung Quốc này cho rằng, việc 2 tàu khu trục Nhật Bản cập cảng Cam Ranh, Việt Nam càng làm cho Biển Đông nóng hơn trong mắt dư luận quốc tế.
Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Gen Nakatani được Mã Hiểu dẫn lời nhận xét:"Cảng Cam Ranh xét về tầm quan trọng địa chính trị có giá trị rất lớn, rất hữu ích cho chiến hạm các nước ghé vào sử dụng các dịch vụ hậu cần quân sự, cung cấp các nhu cầu thiết yếu." Ông mong muốn tới đây tàu quân sự Nhật Bản có thể ghé Cam Ranh sử dụng dịch vụ thường xuyên hơn.
2 chiến hạm Nhật Bản cập cảng Cam Ranh, Việt Nam hôm 12/4, ảnh: thanhniennews.com

Một quan chức chính phủ Nhật giấu tên cũng được Mã Hiểu dẫn lời bình luận, lần cập cảng Cam Ranh này của 2 tàu khu trục Nhật Bản vừa có ý nghĩa chiến lược, vừa mang tính bước ngoặt lịch sử. Mã Hiểu bình luận: "Lần cập cảng Cam Ranh lần này của tàu Nhật Bản thực sự có tính chiến lược và tầm vóc lịch sử.

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2016

Lê Duẩn và cuộc chiến tranh Việt Nam


Posted by adminbasam on 19/04/2016
Trọng Đạt
18-4-2016
Sự nghiệp chính trị
Lê Duẩn giữ chức vụ Bí thư thứ nhất đảng Lao động VN từ 1960-1976, Tổng bí thư đảng CSVN từ 1976-1986. Ông là người giữ chức Tổng bí thư lâu nhất 25 năm và 303 ngày, người có uy quyền cao nhất của CSVN như Tập Cận Bình, Đặng Tiểu Bình bên Tầu. Năm 1954, khi Việt Minh về tiếp thu Hà Đông, Hà Nội người ta chỉ biết có bốn nhân vật chủ chốt Hồ, Giáp, Chinh, Đồng, khi ấy Lê Duẩn không ai nhắc tới vì hoạt động ở trong Nam. Ông ta là một nhân vật quan trọng của Cộng Sản Việt Nam, là người đã vạch ra chiến lược cách mạng với cuốn “Đề cương cách mạng miền Nam”. Từ bản đề cương này, hàng loạt phong trào đấu tranh chống Mỹ ở miền Nam nổ ra, dọn đường cho cuộc chiến xâm lược miền nam.
Duẩn sinh ngày 7-4-1907 tại Quảng Trị trong một gia đình nông dân, mất ngày 10-7-1986. Năm 1920 học hết tiểu học rồi hết năm thứ nhất trung học (đệ thất) rồi nghỉ. Năm 1926 Duẩn làm nhân viên sở hỏa xa, bẻ ghi đường rầy xe lửa Đà nẵng. Năm 1930 ông gia nhập đảng CS Đông Dương, năm 1931 là ủy viên tuyên huấn Bắc kỳ, tháng 4-1931 bị Pháp bắt ở Hải Phòng kết án 20 năm tù, năm 1936 được trả tự do.
Năm 1939 Lê Duẩn được bầu vào Ban thường vụ trung ương đảng, năm 1940 bị Pháp bắt đầy ra Côn đảo án tù 10 năm, đến 1945 cách mạng tháng Tám thành công, ông được đón về, năm 1946 làm việc bên Hồ Chí Minh. Từ 1946-1954 Duẩn làm Bí thư xứ ủy Nam bộ, Chính ủy Bộ tư lệnh Nam Bộ. Năm 1951 ông được vào Ban chấp hành trung ương (BCHTƯ) và Bộ chính trị trong kỳ Đại hội đảng lần 2. Năm 1952 Duẩn ra Việt Bắc họp Trung ương đảng được Hồ Chí Minh giữ lại làm phụ tá tới đầu năm 1954, được cử làm quyền bí thư Trung ương cục miền nam.

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016

Căm hờn nhìn quân Trung Quốc sát hại thương binh trên 'Đồi thịt băm'

Thứ Năm, 14/04/2016 06:49AM
(VTC News) - Ông nhận ra ngay là chúng đang hạ sát nốt những đồng đội của mình đang bị thương nằm dưới chiến hào, thỉnh thoảng có những tiếng la phát lên rồi tức khắc im bặt.


Kỳ 4: Ký ức tàn bạo của lính Trung Quốc

Nhắc đến trận chiến kinh hoàng trên “Đồi thịt băm”, điểm cao 772 trong ngày 12/7/1984, ký ức của cựu binh Phạm Ngọc Quyền (Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356) cùng các đồng đội của mình vẫn ghi nhớ từng khoảnh khắc. Đó là cảm giác căm hận khi trực tiếp nhìn thấy lính Trung Quốc bất chấp luật pháp quốc tế, liên tiếp hạ sát những chiến sĩ của Sư đoàn 356, khi họ đã bị thương, mất hết sức chiến đấu, nằm trên những sườn đồi, vách núi, mỏm đá, chiến hào của điểm cao 772.

“Quân Trung Quốc cũng hiểu biết luật pháp quốc tế, không được bắn thương binh. Nhưng chúng hành động ngược lại. Tôi nghe thấy có nhiều tiếng la, tiếng súng nổ. Đồng đội tôi bị thương không chạy thoát được, chúng nó tràn xuống bắn chết hết. Thật may mắn là tôi đã chạy thoát, giờ là thời điểm chúng tôi công bố sự thật này cho mọi người được biết”, ông Quyền ứa nước mắt.

Những ký ức kinh hoàng đó, cứ ảm ảnh cựu binh Phạm Ngọc Quyền cùng những người lính khác mãi tận hơn 30 năm sau, ám ảnh cả trong từng bữa ăn, từng giấc ngủ. Mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, thăm lại chiến trường xưa, kể lại ký ức bi tráng ở mặt trận Vị Xuyên, họ lại ôm chầm lấy nhau khóc nức nở. Với họ, một khi những câu chuyện chiến tranh khốc liệt chưa được công bố để tất cả mọi người được biết, câu chuyện về sự hung tàn của quân xâm lược Trung Quốc, một khi những đồng đội của họ còn nằm lại trên những điểm cao chưa được quy tập về, một khi chưa xác định được thân nhân, danh tính của những chiến sĩ đã quên mình vì Tổ quốc trong cuộc chiến khốc liệt ở Vị Xuyên, cả đời họ không thể thanh thản được.
Hài cốt liệt sỹ ở mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) được thu thập sau 30 năm kết thúc chiến tranh Ảnh: Báo tuổi trẻ 

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cần phải TUYÊN THỆ TRƯỚC QUỐC HỘI


NGUYỄN ĐĂNG QUANG   

Kỳ họp thứ 11 cũng là kỳ họp cuối cùng của Quốc hội Khoá XIII vừa kết thúc. Các ông bà nghị bịn rịn từ biệt nhau giữa kẻ ở người về, vì Quốc hội Khoá XIV tới sẽ chỉ có khoảng 200 trong tổng số 497 Đại biểu đương nhiệm được phép ứng cử tiếp, số còn lại sẽ về làm dân theo sự phân công của Đảng. Kỳ họp thứ 11 là một kỳ họp “lạ thường”, kỳ họp ngắn nhất nhưng lại được lệnh thông qua nhiều vấn đề “đột xuất nhất” từ trước đến nay mà nhiều ý kiến cho rằng có một số việc “vi hiến”! Người viết mong sẽ có dịp bàn về một vài “điều lạ thường và đột xuất”, kể cả việc ”vi hiến” nếu có, vào một dịp thuận lợi khác. Bài viết ngắn dưới đây chỉ xin đề cập đến một hiện tượng phi lý diễn ra trong kỳ họp cuối cùng của Quốc hội Khoá XIII vừa qua.
Trong tuần lễ đầu của tháng 4/2016, từ phòng họp Diên Hồng, nhân dân Việt Nam đã chứng kiến dàn lãnh đạo mới của Nhà nước và Chính phủ ra mắt Quốc hội Khoá XIII!  Ekíp lãnh đạo Nhà nước và Chính phủ vừa được bầu lên này sẽ chỉ tồn tại trong vòng 3 tháng, tức khoảng 13 tuần lễ mà thôi!  Vì vào giữa tháng 7/2016, kỳ họp đầu tiên của Quốc hội Khoá XIV sẽ tiến hành các thủ tục theo luật định để bầu và phê chuẩn bộ máy lãnh đạo Nhà nước mới cho nhiệm kỳ 5 năm tới  (2016-2021), bao gồm Chủ tịch và 4 Phó Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch và Phó Chủ tịch nước, Thủ tướng và 5 Phó Thủ tướng cùng toàn thể 21 thành viên Chính phủ,v.v… Do vậy, ekíp lãnh đạo vừa được kỳ họp thứ 11 Quốc hội Khoá XIII bầu lên chỉ là bộ máy Nhà nước lâm thời, vì nó tồn tại và vận hành chỉ trong có 3 tháng, nói một cách khác, “tuổi thọ” của nó rất ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn trên dưới 90 ngày mà thôi! Nhưng đây không phải là chủ đề của bài viết này, mong sẽ có dịp bàn thêm cùng bạn đọc!

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

Có nên xé bỏ Hiến Pháp

Nguyễn Thị Từ Huy
12-4-2016
Trước tiên, tôi xin phép không đồng ý với ông Bùi Quang Vơm, khi trong bài « Vẫn lại chuyện vi hiến » ông cho rằng việc Quốc hội 13 bãi nhiệm gần như toàn bộ chính phủ để bầu chính phủ mới trong kỳ họp cuối cùng của mình là một chuyện tào lao. Tôi không đồng ý, vì nếu coi việc cơ quan lập pháp của một nước vi hiến là chuyện tào lao, nếu coi việc bầu bộ máy lãnh đạo cao cấp nhất của một nước là chuyện tào lao, thì sẽ không còn chuyện gì là quan trọng hết. Vậy còn chuyện gì là không tào lao đây ? Nếu vậy thì tất cả mọi chuyện đều tào lao hết. Chính quan niệm này là một trong những nguyên nhân của những vấn nạn trầm trọng ở Việt Nam ngày nay. Bởi vì, nó dẫn tới chỗ người dân Việt Nam để cho chính phủ muốn làm gì thì làm, không phản ứng, không bày tỏ thái độ, không bày tỏ quan điểm của mình về những việc làm của chính phủ. Và vì thế dân Việt Nam bị cho là dân trí thấp, và bị thế giới chê trách là « dân nào chính phủ ấy ».

Tân Chính Phủ, Xin Chào!

Posted by adminbasam on 12/04/2016
Tân Chính phủ hãy thử thách mình, bằng một việc trước tiên để thể hiện cái danh nghĩa “Chính” của mình, yêu cầu Chủ tịch nước ra sắc lệnh thả hết mọi tù nhân lương tâm, ra lệnh từ nay công an không được đối xử tàn ác với dân dẫu ở trong nhà tạm giam hay người biểu tình ngoài đường phố. Việc này có ý nghĩa như quẹt vàng vào hòn đá thử để biết thật hay giả. Người dân sẽ tin rằng một chính quyền nhân văn, nhân ái, biêt tôn trong con người, biết khuôn mình theo luật, ắt họ có “Tâm” và điều họ nói, việc họ làm có thể là khả tín.
___
Nguyễn Khắc Mai
12-4-2016
Mặc dầu không thật ưng ý lắm với cái cách xuất hiện của Quý vị, nhưng tôi không có cách nào khác là gởi lời chào tới các vị.
Sáng nay đọc báo, thấy ảnh của tân Thủ tướng và hai mốt tân Bộ trưởng, mặt mày ai nấy đều rạng rỡ, tươi cười, hớn hở. Ông Thủ tướng có nụ cười, có thể cười đến thế là cùng. Tôi cũng cảm nhận được các vị thật vui mừng, đặc biệt là nụ cười của Thủ tướng quả thật thấy hả hê lắm. Ít thấy ánh mắt của suy tư, lo lắng. Điều ấy khiến người ta có cảm giác các vị rất tự tin.
Kèm theo những phát biểu ban đầu, hứa thì có mà hẹn lại không rõ. Những người có trọng trách phải hẹn với quốc dân những cái mốc đi tới. Chúng tôi chờ đợi một chương trình hành động tổng thể của 5 năm tới, tức là nhiệm kỳ của quý vị. Xin quý vị chớ dẫm theo lối mòn của các khóa chính phủ trước. Họ bước vào Chính phủ không phải với tư cách của những chính khách, rất chủ động, là chính mình, chứ không phải là một viên chức để chịu sai phái, bị giật giây.