Thứ Tư, 2 tháng 3, 2016

TỰ SỰ !



Thời gian sao vội qua mau,
Tóc xanh nay đã điểm màu pha sương
Nhớ tuổi xuân suốt dặm trường
Ba lô,súng đạn trên đường hành quân
Tự hào thay mỗi bước chân
Mưa ngàn,nắng núi chẳng ngần ngại chi,
Đèo cao,vực thẳm sá gì,
Gậy tre,dép lốp ta đi diệt thù...
Mũ tai bèo,cánh võng dù,
Trường sơn sẻ dọc mối thù nặng vai
Giặc tan,nắng đẹp ngày mai,
Một thời xuân ấy mấy ai tỏ tường ?
---
Nay ta về với đời thường,

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2016

TUYÊN BỐ CỦA CÔNG DÂN NGUYỄN TƯỜNG THỤY VỀ VIỆC TỰ ỨNG CỬ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI KHÓA 14


Tôi: Nguyễn Tường Thụy;



Sinh năm 1952 (năm sinh theo hồ sơ về hưu là 1950 do cơ quan tôi công tác làm. Tôi phải ghi chú điều này vì nó mâu thuẫn với bằng đại học của tôi)
Số nhà 11 Tổ Quỳnh Lân, xã Vĩnh Quỳnh, huyện Thanh Trì, Hà Nội;
Điện thoại: 0983485952;
Cựu chiến binh (đã rời khỏi Hội Cựu chiến binh Việt Nam);
Cử nhân kinh tế;
Công việc hiện nay: Làm thơ, viết văn, viết báo tự do;
Phó Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.
Khi Tiến sĩ Nguyễn Quang A tuyên bố ra ứng cử vào Quốc hội khóa 14, ngay sau đó, ngày 5/2/2016, tôi cũng đã bày tỏ ý định của mình trên mạng internet sẽ ra ứng cử đại biểu Quốc hội. Nay tôi chính thức tuyên bố về việc tự ứng cử vào Quốc hội khóa 14 như sau:
1. Điều 27, Hiến pháp năm 2013 nêu rõ: “Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân”. Nhìn vào tâm huyết và khả năng của nhiều đại biểu quốc hội trong 13 khóa qua, tôi thấy mình cần phải vào Quốc hội để nâng cao chất lượng hoạt động của Quốc hội. Tôi biết việc công dân tự ứng cử, khả năng trúng cử là rất thấp, tỉ lệ từ 0,2 đến 0,8%. Những con số đó khác không (0) và như vậy, khả năng trúng cử của người tự ứng cử vẫn có và tôi hy vọng sẽ trúng cử. 

CƯƠNG LĨNH TRANH CỬ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI KHÓA 14

Nguyễn Trung Lĩnh
Họ và tên: Nguyễn Trung Lĩnh, sinh ngày 19.05.1967 tại xã Tĩnh Hải, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa. Hiện nay có hộ khẩu và cư trú tại: 505-A2, 29 Lạc Trung, phường Vĩnh Tuy, quận Hai Bà Trưng, thành phố Hà Nội. Số CMND: 038067000087.
Nếu thắng cử Đại biểu Quốc hội lần này tôi sẽ tập trung làm mấy việc quan trọng như sau:
1- Tuân thủ hiến pháp và pháp luật hiện hành, đồng thời tranh đấu thẳng thắn, quyết liệt để nhanh nhất Việt Nam ta có một bản hiến pháp chuẩn mực, minh bạch, thật sự là của mọi người dân Việt Nam. Một hiến pháp quy định chế độ đa đảng, bầu cử tự do và dân chủ ở nước ta.
2- Đề xuất chuẩn hóa hệ thống chính trị Việt Nam: Nhà nước và Chính phủ chuẩn mực, Quốc hội chuẩn mực, chính quyền các cấp bên dưới chuẩn mực. 
- Thu nhỏ số lượng cấp xã, huyện và tỉnh đến mức tối đa. Chúng ta nên có 20 tỉnh to như Hà Nội và Tp. Hồ Chí Minh hiện nay để tối giản viên chức nhà nước và viên chức chính trị các cấp, từ đó có chương trình xác định nhân tài chính trị và tổ chức đào tạo, bồi dưỡng các nhà chính trị từ trẻ 15-40 tuổi để đất nước vừa có tự do, dân chủ lại có ổn định xã hội để phát triển nhanh nhất. Chất lượng các nhà chính trị quyết định sự ổn định, sự tự do của người dân và sự phát triển của đất nước, nên các nhà chính trị phải là những người có năng khiếu bẩm sinh, kết hợp với đào tạo, bồi dưỡng từ rất trẻ.
- Mỗi tỉnh nên có 3 Thượng nghị sỹ đại diện, nhiệm kỳ 6 năm 1 lần, mỗi lần bầu 1/3, cả nước chỉ nên có khoảng 251 đại biểu Quốc hội-tức Hạ nghị sỹ, nhiệm kỳ 4 năm. Tất cả đều hoạt động chuyên nghiệp và giữ một chức vụ, không nắm một lúc nhiều chức vụ, vì như thế không làm việc gì ra hồn cả. Cả nước nên chia thành 251 vùng, mỗi vùng sẽ chỉ bầu 1 Đại biểu Quốc hội-tức 1 Hạ nghị sỹ. Ứng cử viên cho một vùng có thể nhiều người, nhưng chỉ bầu 1 người.

CAM KẾT TRƯỚC CỬ TRI, ĐỒNG BÀO.

Theo FB Thành Phạm

Thưa toàn thể Cử tri, thưa toàn thể Đồng bào.
Tôi là Phạm Chí Thành, sinh năm 1952, là công dân nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, tên thường gọi phổ biến nhất là Phạm Thành, cựu chiến binh thời chống Mỹ, viết báo, viết văn, cựu nhà báo Đài Tiếng nói Việt Nam, hiện đang sống, làm việc tại Hà Nội, cam kết với Cử tri, Đồng bào Việt Nam cả nước rằng: Nếu tôi trúng cử làm đại biểu quốc hội Việt Nam khóa XIV (2016- 2021), tôi sẽ:
I – MỤC TIÊU:
– Dốc lòng, dốc sức, nguyện phấn đấu đến cùng cho một nền dân chủ thực sự hiện diện ở Việt Nam. Chế độ độc tôn do cộng sản cầm quyền phải bị xóa bỏ. Điều 4 Hiến pháp Việt Nam năm 2013 với quy định “Đảng Cộng sản Việt Nam…là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” và những Điều quy định tương tự trong Hiến pháp và Pháp luật nhằm phục vụ cho sự độc tôn cầm quyền lâu dài của những người Cộng sản Việt Nam phải bị xóa bỏ. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng như các đảng phái khác muốn tồn tại hay không tồn tại đều phải bình đẵng như sự tồn tại hay không tồn tại của các đảng phái khác. Người Cộng sản Việt Nam không thể tự cho mình cái quyền đứng trên Hiến pháp và pháp luật, đè đầu cưỡi cổ tuyệt đại bộ phận người Việt Nam khi họ không phải là Đảng viên Đảng Cộng sản. Người Cộng sản Việt Nam muốn cầm quyền họ cũng phải cạnh tranh bình đẵng như các đảng phái khác. Chính quyền phải thuộc về nhân dân, thực hiện ý nguyện của nhân dân, không thuộc về bất kỳ một tổ chứ hay đảng phái nào, kể cả Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tâm sự của chị Nguyễn Thúy Hạnh khi quyết định ứng cử đại biểu quốc hội

Liberty Thúy Hạnh

Từng sang Singapore và Malaysia một mình đứng giương biểu ngữ chống Tàu, đòi Hoàng Sa - Trường Sa giữa khu phố Tàu, tháp đôi Kuala Lumpur, rồi công viên hay các bến tầu, bến xe công cộng, đơn độc xứ người, TÔI KHÔNG SỢ. Nếu phải đi tù cộng sản vì chống Tàu, vì đấu tranh đòi dân chủ, TÔI KHÔNG SỢ. Nhưng việc phải chịu đấu tố, xuyên tạc, bôi nhọ...trước mặt những người hàng xóm nơi mình sinh sống của cái trò "hiệp thương" thì thú thật là TÔI SỢ. "Thà đi tù còn hơn ra ứng cử Quốc hội cộng sản", tôi đã khẳng định như vậy với bạn bè. 
Không phải vì có tội lỗi gì nên sợ bị khui ra, và xưa nay luôn sống giản dị, hòa đồng nên tôi chưa bao giờ bị mất lòng hàng xóm, nhưng như nhiều người kể lại, người đấu tố ko phải những người hàng xóm mà là những kẻ lưu manh được thuê ở nơi khác về, và chúng ko cho mình quyền đối đáp lại. Vốn nhạy cảm nên tôi dễ bị tổn thương, đây là điểm yếu của tôi. 
SAO TỰ TRÓI TAY, BỊT MẮT GIỮA THẾ GIỚI HỘI NHẬP?
Tuần qua, đọc trên mạng thấy thiên hạ phê phán, kêu gọi tẩy chay hàng loạt cuốn sách đồ sộ về Đặng Tiểu Bình. Giật mình thấy, nếu có quá nhiều nhà xuất bản Việt Nam rất khách quan vô tư dịch và in nguyên si sách của Tàu ca ngợi nhân vật nổi tiếng này, thì sao lại không có đến một cuốn sách nào của tác giả Việt Nam nghiên cứu về ĐTB, trong đó có câu chuyện mà kẻ xâm lược, kẻ giết người hàng loạt Đặng Tiểu Bình xua quân tấn công toàn tuyến biên giới Bắc Việt Nam, để "dạy cho Việt Nam một bài học" ?

Không ai nói lại hay được phép nói lại sự thật đẫm máu năm 1979? Tôi nhớ lại không khí căng thẳng tại cuộc họp điểm báo tháng 2 năm 1997, khi Đặng Tiểu Bình tạ thế, tờ Thời báo kinh tế Sài Gòn đã có bài viết về tư tưởng cải cách kinh tế của nhân vật, đồng thời nói rõ Đặng Tiểu Bình LÀ KẺ ĐÃ PHÁT ĐỘNG CUỘC CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC VIỆT NAM. Tiếp nhận phê phán nặng nề từ ban tuyên huấn, Tổng Biên tập Võ Như Lanh điềm tĩnh trả lời, đó là sự thật lịch sử và tôi là nhà báo Việt Nam, tôi có trách nhiệm nhắc bạn đọc của tôi về điều đó.

NHÌN LẠI CUỘC ĐỜI ĐỐI VỚI ĐẢNG CỘNG SẢN

Nguyễn Đình Cống

1-3-2016
ĐẶT VẤN ĐỀ
Tôi sinh năm 1937. Nhìn lại cuộc đời 80 năm qua có liên quan đến cộng sản (CS) tôi tạm chia thành 5 giai đoạn. 1- lúc còn nhỏ (trước 1945) thỉnh thoảng nghe nói về CS, được tiếp xúc với một số đảng viên bí mật đến vận động cha tôi làm cách mạng, tôi biết và có cảm tình với CS từ đó. 2- Từ 10 đến 30 tuổi, được nghe tuyên truyền, được học và hoàn toàn tin tưởng vào CS, vào Chủ ngĩa Mác Lênin (CNML). 3- Từ 30 đến 50 tuổi, khi đã thấy nhiều, biết nhiều, đặc biệt là qua chiêm nghiệm thực tế tôi có một số nghi ngờ về sự đúng đắn của CNML và CS. 4- Từ 50 đến 70 tuổi tôi thấy sợ vì nhiều người bị bắt bớ tù đày, bị thủ tiêu chỉ vì nói ra cái sai của CNML, hoặc bị Đảng CS nghi ngờ, vu oan giá họa. 5- Từ 70 tuổi trở đi, dần dần tôi vượt qua sự sợ hãi và dám công bố một số nhận thức, vạch ra cái sai lầm, độc hại của CNML. Tóm tắt 5 giai đoạn là : BIẾT, TIN, NGHI, SỢ, VƯỢT.
Sau khi tuyên bố ra Đảng (tháng 2-2016) tôi nhận được nhiều bình luận, có đồng tình, ủng hộ, có phê phán, thắc mắc, có cả chửi rủa, mạt sát. Tạm bỏ qua những lời đồng tình, ủng hộ với sự thông cảm chân thành, quên đi những lời chửi rủa, mạt sát mang đầy vu khống. Tôi chỉ xin đề cập đến những lời phê phán, những thắc mắc. Những điều này mới nghe qua thì thấy có lý, chứng tỏ người viết có suy nghĩ. Tuy vậy nó có thể đúng với người này, trong trường hợp này nhưng lại không đúng với người khác, trong ttường hợp khác mà chỉ khi suy nghĩ sâu sắc, khi có chiêm nghiệm rộng rãi mới nhận ra được. Xin tóm tắt thành các vấn đề sau: